Chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà? (Nguyễn Phong Việt)




 Mình thích thơ Nguyễn Phong Việt.. Nhưng Việt bảo đừng gọi đó là thơ..chỉ là những entry. Ừ thì entry nhưng sao viết tài thế?

Entry mới nhất viết cho tuổi hoàng hôn mà Việt vẫn chưa tròn 30 tuổi...Một bài thơ thật tuyệt tuổi hoàng hôn đời người rồi sẽ đến lúc ấy Việt nhỉ? Mong sao tất cả mọi người đều hạnh phúc.

Những đôi lứa yêu nhau  sẽ cùng nắm tay nhau đi về phía chân trời đến cuối cuộc đời..


Một kiếp người sẽ trôi qua bình yên! Mình luôn thích ngắm nhìn một cái kết thật đẹp thật Happy End!




Nếu gột rửa hết những gì xót xa
chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà...?

Chúng ta sẽ bước bằng bước chân nào để những khốn khó thôi làm phiền những ngón chân kia?

Buổi chiều đó có thể bắt đầu bằng một cơn mưa

cho người này nhìn người kia mà lòng ngơ ngác

sao phải đánh đổi cả cuộc đời mới được bình yên đứng cạnh nhau giữa trời đất?

một phút giây tự nhủ thôi không còn tin vào mất mát

chúng ta khóc bằng cả một trời mưa...

Cho người này xâu vào tóc người kia một viên đá lạnh lấy từ tách café

rồi nhìn viên đá tan đi như đang ngày gió bấc

cho người kia sửa cổ áo cho người này mà không hề biết

trái tim mình đập nhịp trên đầu những ngón tay

Chúng ta bước ngang con phố và ngồi xuống với vỉa hè này

rồi lại đứng lên và ngồi ở một góc vỉa hè khác

những người vô gia cư sẽ hỏi chúng ta đang yêu hay luyến tiếc?

đang tìm kiếm niềm vui hay trối trăn những mất mát?

đang cô đơn hay tất bật

nắm giữ một ngày dài...?

Buổi chiều đó có thể bắt đầu bằng một vệt nắng ấm đeo vào vành tai

cho người này lấy tay che dùm người kia sợ thêm da mồi tóc bạc

ăn một ly chè đầy để thấy mình chẳng thèm cay đắng

một tiếng cười vui thấm buốt tận sâu trong đuôi mắt

còn được mấy khi...

Có những cái nắm tay cuối đời không biết nói lên được điều gì

lúc người kia lãng quên và người này còn nhớ

một người nắm tay mình bước đi vậy thôi chẳng cần hỏi rõ

quen hay lạ thì cái nắm tay cũng đã là một điểm tựa

nhắc nhở mình cần nhau...

Buổi chiều đó có thể là một ngày mùa đông rét buốt trên đầu

cho người này hôn người kia qua vệt môi chung trên tách choco nóng

buổi chiều đó có thể là một ngày mùa hè mệt nhọc

cho người kia thấm giọt mồ hôi của người này bằng một giọt mồ hôi khác

cùng rơi...

Trong những buổi chiều tà chúng ta sẽ đi mà không cần biết đường chân trời...

5g18 PM 6/10/2009.

 

Viet Phong

hii cuối đời chỉ mong vẫn có một người nắm tay đi cùng mình...
p/s: nàng ui còn thiếu câu đầu tiên trong entry nè:
Nếu gột rửa hết những gì xót xa
chúng ta sẽ đi đâu trong những buổi chiều tà?